Những ngày này không đơn thuần là hoa, là đèn, là tiểu cảnh. Trong mỗi không gian đều là dấu vết của rất nhiều ngày lặng lẽ: những ngày người ta ở lại với chùa, ở lại với từng khoảng trống của không gian, để làm cho nơi này đủ đầy trở lại.
Nơi cửa Phật, mùa xuân không vơi
Xuân không phải một mùa, mà là một trạng thái an lành luôn được giữ gìn.


Tại Chùa Phổ Quang – Phường An Khê – Thành Phố Đà Nẵng, tết nơi đây dựng lại một không gian tâm linh để đón người trở về và lặng lẽ gửi gắm ước nguyện cho một năm mới hiền hoà.


Nhìn vào khuôn viên chùa những ngày giáp Tết, người ta không thấy sự bận rộn, mà thấy một nụ cười đang hiện dần trên gương mặt không gian. Mọi lối đi, mái hiên, góc sân đều mang một vẻ gì đó rất khác: sáng hơn, nhẹ hơn, và có hồn hơn. Đó không phải là vẻ đẹp của sự trang hoàng, mà là vẻ đẹp của một nơi đã được chăm sóc bằng tâm.


Những ngày này không đơn thuần là hoa, là đèn, là tiểu cảnh. Trong mỗi không gian đều là dấu vết của rất nhiều ngày lặng lẽ: những ngày người ta ở lại với chùa, ở lại với từng khoảng trống của không gian, để làm cho nơi này đủ đầy trở lại.




Đủ ấm để người bước vào thấy mình được đón. Đủ tĩnh để một ý nghĩ mỏi mệt có thể dừng lại. Và đó chính là điều mà những ngày chuẩn bị vừa qua đã để lại: một khuôn viên không còn trống, mà đầy hơi thở. Và những không gian này có thể đem lại cho ai đó một chút yên trong lòng, thì những ngày chuẩn bị lặng lẽ vừa qua đã thật sự có mùa xuân.
Chùa trong ảnh không chỉ đón Tết, mà đang giữ cho mùa xuân không tắt.
Thông Tuệ
