Việt Nam ta là một Đất nước có truyền thống tôn sư trọng đạo, nhân lễ nghĩa và thờ kính Cha Mẹ từ ngàn xưa. Lễ Vu Lan được xem là ngày Lễ thiêng liêng của những người con đối với bậc sinh thành, đây là một trong những ngày lễ chính của Phật giáoxuất phát từ sự tích Bồ tát Mục Kiền Liên đại hiếu đã cứu Mẹ mình ra khỏi kiếp ngạ quỷ.
 
Vu Lan trở thành ngày lễ hằng năm để tưởng nhớ công ơn Cha Mẹ và tổ tiên, nhắc nhở mỗi người biết trân trọng tình mẫu tử, nhắc nhở bổn phận làm con phải luôn nhớ đến công ơn sinh dưỡng của Cha Mẹ mà làm những việc hiếu nghĩa để thể hiện tình cảm và lòng biết ơnLễ Vu Lan tiếng Anh là “Parents’ Day” hoặc “Yulan Festival”, diễn ra vào ngày Rằm tháng 7 Âm lịch hàng năm, trùng với Tết Trung nguyên và ngày lễ Xá tội vong nhân. Đây là ngày lễ quan trọng của Phật giáo (Đại thừa Bắc tông) và trong phong tục, văn hóa Á Đông. Lễ Vu Lan 2023 năm nay rơi vào Thứ Tư, ngày 30 tháng 8 Dương lịch.
 
 
Theo Kinh Vu Lan BồnLễ Vu Lan phát xuất từ thời Đức Phật; Ngài đã dạy phương thức báo hiếu cho Cha Mẹ ở đời này và nhiều đời khác. Người đầu tiên tiếp nhận chính là Tôn giả Mục Kiền Liên, một trong 10 vị đệ tử xuất chúng của Đức Phật.
 
Với ý nghĩa giải thoátcúng giỗ vong hồnLễ Vu Lan còn được xem là ngày cầu siêu cho vong linh trong đạo Phật. Cho nên nhân mùa Lễ này, một số gia đình sẽ đến Chùa cầu nguyện cho người đã khuất.
 
Ngày Lễ Vu Lan để mỗi người con nhớ đến sự hy sinhtình thương bao la và công ơn của Cha Mẹ, trong ngày này, khi đến Chùa, người ta sẽ được cài hoa hồng đỏ khi còn Mẹ, hoa hồng trắng cho người không còn Mẹ, đó như một lời nhắc nhở mỗi người con phải biết tôn kínhquý trọng và yêu thương Cha Mẹ trong những ngày Người còn hiện hữu trên đời cũng như khi Cha Mẹ đã không còn ở bên ta nữa.
 
Xã hội ngày nay, người ta thường chạy theo guồng quay của cơm áo gạo tiền và bị cuốn theo vật chất phù phiếm mà quên mất ở nhà còn có bậc sinh thành luôn mong ngóng, chờ đợi, tiếc thay nhiều người lại dành rất ít thời gian để ở bên Cha Mẹ, đến khi trở về thì Cha Mẹ đã già yếu hoặc không còn. Cũng có người vì bận việc làm ăn, vì gia đình riêng mà đem gửi Cha Mẹ vào Viện dưỡng lão, để những ngày cuối đời Cha Mẹ phải sống cô quạnh, buồn tủi không có người thân bên cạnh. Tôi vẫn nhớ câu nói của một bạn trẻ “Thành công mà không có Mẹ thì cũng không có vui”, điều này như một như lời nhắc nhở nếu chúng ta có chạy theo bao nhiêu hào nhoáng cho đến khi đã có trong tay mọi thứ nhưng người thương yêu nhất không còn thì mọi thứ chúng ta tạo ra cũng trở nên vô nghĩa.
 
Và dù chúng ta có làm bao nhiêu điều phước báu đi nữa nhưng nếu không báo hiếu công ơn sinh thành dưỡng dục của Cha Mẹ thì mọi phước báu ngoài kia cũng không thể trọn vẹn bởi Cha Mẹ cũng chính là “Phật ở trong nhà”, thờ Cha kính Mẹ luôn là phước báu mà trong nhà Phật luôn nhắc nhở, đề cao. Lòng hiếu đạo mà chúng ta dành cho Cha Mẹ từ sự quan tâm chăm sóc và hiếu thuận chính là đạo hạnh quan trọng của mỗi con người. Tiền tài con người có thể làm ra nhiều nhưng không ai có thể mua lại được tuổi thanh xuânsức khỏe của Cha Mẹcon người dù giàu có, chức cao vọng trọng bao nhiêu cũng không thể mang những thứ đó để tìm được một người Cha, người Mẹ thứ hai. Bởi thế cho nênhạnh phúc lớn nhất trong đời mỗi người, không phải là ta giàu bao nhiêu, ta thành đạt bao nhiêu mà là ta vẫn còn Cha Mẹ ở bên cạnh.
Dẫu bao nhiêu năm qua đi, dẫu mỗi người có lớn lên bao nhiêu tuổi thì trong mắt Cha Mẹ, ta vẫn là những đứa trẻ nhỏ luôn cần sự quan tâmlo lắng của đấng sinh thành, bởi khi chúng ta đi đâu, Cha Mẹ cũng mong ngóng chúng ta về, cũng lo sức khỏe của chúng ta, lo chúng ta có an toàn ngoài xã hội hay không, và câu chuyện mỗi năm những người con tha hương, xa quê trở về trong đáy mắt rưng rưng của Cha Mẹ là minh chứng thiêng liêng nhất cho tình mẫu tử.
 
Hãy luôn yêu thương Cha Mẹ khi còn có thể bởi không ai yêu thương ta vô điều kiện, sẵn sàng hy sinh mọi thứ cho ta ngoài Cha Mẹ của ta, nhưng tiếc rằng những gì chúng ta dành cho Cha Mẹ thường chỉ là một phần thật nhỏ so với những gì ta đã được nhận. Hãy trân quý những ngày còn được nghe tiếng cười nói, trách giận, những lời thăm hỏi, nhắc nhở ngọt bùi, hãy nâng niu gìn giữ những tháng ngày ta còn được thấy bóng dáng Cha Mẹ trong căn nhà quen thuộc bởi thời gian sẽ không chờ đợi một ai, cuộc đời mỗi người ngày một ngắn lại, cũng không ai tránh khỏi quy luật sinh tử vô thường. Hãy thương yêu Cha Mẹ bằng tất cả những gì có thể để một ngày nào đó, ta không phải hối hận vì đã lãng quên Cha Mẹ, không phải dằn vặt lòng mình vì đã phí phạm khoảng thời gian đếm ngược để được ở cạnh bên người thương yêu ta nhất!
 
Mùa Vu Lan về! Mong những người con hãy làm những điều tốt đạo đẹp đời, hãy dành thời gian nghĩ về Cha Mẹ như cách để tri ân và thương nhớ đến bậc sinh thành, dù Người còn ở bên ta hay đã xa ta về miền mây trắng!
 
Võ Đào Phương Trâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài viết cùng chuyên mục:

Sống chậm để yêu thương
Thơ, Văn học

Thấy gì ngoài ô cửa Chim hót chào ban mai Sau một đêm mưa bão Nắng ngập tràn tương lai. Bầu trời cao lồng lộng Mơ làm cánh chim thôi Mang niềm vui bé mọn Chia sẻ đến mọi người. Trước sông dài biển rộng Bão tố đầy phong ba Hạnh phúc từ đâu đến...

Ngát Hương – Vô Ưu
Sự kiện, Tuỳ bút, Văn học

Hằng năm cứ độ tháng Tư lại về, bầu trời trong xanh tươi mát, gió thoảng đong đưa, người trời hân hoan đón mừng bậc Thế Tôn giáng trần. Là người con Phật ai ai cũng hiểu ngày đó, chính là ngày Đức Thế Tôn đản sanh tại thành Ca Tỳ La Vệ thuộc xứ Ấn Độ thời bấy giờ. Chúng ta một lòng hướng về cội...

Thơ: Giấc mộng phù sinh
Thơ, Văn học

Giấc mộng phù sinh Đời như giấc mộng phù sinh Nửa chừng tỉnh giấc thấy mình đã xa Một thời phiếm mộng phù hoa Tàn cơn gió lạnh như là khói sương Ngẫm nhìn một đoá liên hương Trầm lao phủ lối tà dương ngược dòng Hoa yên nhuộm áo nâu sòng Đường xa tuyết...

Lời Kinh Từ Những Buồng Biệt Giam
Tuỳ bút, Văn học

Cách đây khá lâu, tôi đã có lần đọc câu chuyện về những người phạm nhân ở trong trại cải tạo và mối tương quan đồng cảm của những người giám thị trại giam dành cho họ, đó là chia sẻ về Phật pháp, đặc biệt là đối với những tử tội. Hãy tưởng tượng rằng những người đang...

“Xuân Khai Phúc Lạc” qua góc nhìn chư Tổ
Thơ, Văn học

“Xuân Nhật Tức Sự” được lưu truyền là của Thiền sư Huyền Quang (1254- 1334) là vị Tổ thứ ba Thiền phái Trúc Lâm. Đây là bài thơ hay, bài thơ này rất đẹp về “Xuân”, vì sao? Vì Ngài diễn tả một hành động thong dong tự tại của cô gái tuổi tròn trăng...

Cảm Niệm Đêm Phật Thành Đạo
Thơ, Văn học

Namo Sakya Muni Buddha CẢM NIỆM ĐÊM PHẬT THÀNH ĐẠO Thích Tánh Tuệ Cách đây hơn 2500 năm về trước, Đức Phật nhập định dưới cội cây bồ đề, rồi từ đó cả nhân loại bước sang một trang mới. Lòng từ bi của Người soi sáng cả pháp giới, ánh quang minh bao phủ muôn vạn loài, những khổ đau muôn kiếp theo vô minh vỡ tan. Nhờ có đêm thành đạo mà...

Ai điếu Hòa thượng Tuệ Sỹ
Thơ, Văn học

Một giọt sương rơi Cho hiên chùa thêm quạnh Một vầng trăng về tây Cho biển tối thêm sâu Một Tăng Triệu thời nay Giũ áo qua cầu Tiếng thạch sùng khuya Gió lùa tàng kinh các Cầm đèn tuệ chênh vênh sống một đời cao sĩ Vóc hạc gầy mong manh hồn chứa hết...

Cội tùng Phật giáo, 500 năm có một
Tuỳ bút

Hay tin Ôn bệnh đã lâu, đêm qua bất chợt tôi lại thao thức đến gần 2h sáng. Những niệm cảm xúc trượt qua tâm tư cứ ghim chặt tại chỗ không muốn rời đi, nhói lòng. Chúng ta đều sở hữu thân phàm, không ai có thể tránh khỏi lực hút của vòng xoáy...

Tuệ Sỹ, buông tay nơi vách núi
Tuỳ bút

Không có ngôn từ nào đủ để miêu tả chính xác và đầy đủ về chân dung một người nhỏ thó về ngoại hình nhưng quá khổ về tầm vóc của Thầy Tuệ Sỹ. Thầy không chỉ là một nhà tu. Thầy là một nhân vật văn hóa vĩ đại với dấu ấn vĩ đại...

Tôn Sư Trọng Đạo, Nét Đẹp Tri Thức Và Nhân Văn
Tuỳ bút, Văn học

“Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, một chữ cũng là Thầy, nửa chữ cũng là Thầy là câu lưu truyền để nói lên công ơn của những người Thầy đã dành cho chúng ta, dù nhiều hay ít, cũng là những nền tảng để mỗi người có được sự hiểu biết và phát triển theo hướng tích cực. Tôn sư trọng đạo vốn là truyền thống cao đẹp, thiêng...

Bình yên giữa đời
Tuỳ bút, Văn học

Khi vệt nắng đầu ngày mới lên, chỉ vừa đủ ấm để làm tan những hạt sương mai, hiện ra vẻ đẹp dịu dàng của thiên nhiên nơi làng quê yêu dấu, khiến kẻ xa xứ lâu năm càng yêu quê hương mình thêm thắm thiết. Với tôi, mỗi ban mai là mỗi kỷ niệm...

Hãy Bỏ Bớt Những Gánh Nặng Cuộc Đời!
Tuỳ bút, Văn học

Mỗi người trong cuộc sống này luôn có một thử thách để chinh phục và vượt qua, đó là gì? Phải chăng là một vị trí cao trong xã hội? Một gia tài đồ sộ? Một danh tiếng lẫy lừng? Là vượt qua tất cả người khác để chiếm giữ vị trí độc tôn? Người đời thường quan tâm đến những thứ đang tồn tại bên ngoài, mong muốn chinh phục và nắm giữ những thứ phù phiếm hư danh,...

Nhật ký một Phật tử
Tuỳ bút, Văn học

Ngày đầu tuần, tháng này, năm nay Buổi sáng vào hãng, sau khi chào hỏi và cụng ngực với những người làm chung. Mình bị tay đốc công gọi vào văn phòng giũa: “Tại sao mầy không coi ngó tụi nó, tuần rồi mấy lô hàng bị sai, ông chủ đang giận dữ”. Mình tức...

Lịch sử văn học kinh Hoa Nghiêm
Lịch sử, Nghiên cứu, Văn học

Lịch sử văn học kinh Hoa Nghiêm Thích Nhuận Thịnh A. DẪN NHẬP Trong quá trình thuyết giáo của đức Phật, những lời dạy của Ngài không được lưu giữ dưới dạng văn bản chữ viết mà được lưu giữ bằng trí nhớ của các bậc trưởng lão kỳ túc, tức là hình thức khẩu...

Kinh Địa Tạng, bà mẹ của mặt đất điêu linh
Tuỳ bút

Lúc nào có dịp đọc lại mấy câu ca dao này: Lạy trời mưa xuống Lấy nước tôi uống Lấy ruộng tôi cày Lấy đầy bát cơm Lấy rơm đun bếp Thì tự nhiên trong ký ức bề bộn của tôi cũng đều hiện lên những mảnh đời lam lũ của một vùng quê nghèo xơ...

Thơ: Mẹ là bình yên
Thơ, Văn học

Mẹ là bình yên! Nắng trưa phủ xuống hiên nhà Mẹ ngồi nhóm bếp khói pha vườn trầu Thương cho đôi mắt đã sâu Tóc pha sương bởi dãi dầu nắng mưa Nhớ ngày Mẹ trẻ thời xưa Nụ cười thắm sắc, tóc thời còn xanh Thời gian bỏ ngõ qua mành Mẹ đà già...