
Xuân Lạ Lẫm
Mùa xuân chú ngựa lại về
Bước đi lạ lẫm trên quê hương này;
Bao người tỉnh, bấy người say
Cũng không ít kẻ Đông Tây nửa mùa;
Ngựa đua lắm chuyện hơn thua
Ngựa đua đến tận cuối mùa lá reo;
“Lung linh nước chảy qua đèo
Ngựa đua dưới biển, thuyền chèo trên non”[1];
Xuân xưa “công án”[2] vẫn còn
Xuân nay nước nhớ tình non quay về;
Một lời hẹn, vạn lời thề
Thề non, hẹn biển trăng quê chung tình;
Một lời kệ, vạn lời kinh
Một lời “như thị”[3], chân tình hiện ra;
Lỗi lầm gửi gió bay xa
Cho xuân thơm nở một tòa Như lai.
Đêm qua sân trước cành mai[4]
Phương Đông đến tận phương Đoài[5] còn thơm;
Tâm xuân nào bận thua hơn
Như lai không để xuân non nước buồn.
Đông Tây khiếp vía kinh hồn
Ánh thiều quang giữa càn khôn diệu vời;
Một nụ cười, vạn tiếng cười
Bàn tay xuân vỗ nghe lời như nhiên.
HT. Thích Thái Hòa
[1] Công Án giữa Tổ Minh Hoằng-Tử Dung và Tổ Thiệt Diệu-Liễu Quán, ở chùa Ấn Tôn vào đời Lê, tức là chùa Từ Đàm-Huế hiện nay. [2] Một đoán án của Thiền, treo ở công đường để Thiền sinh chiêm nghiệm, giải mã, ngộ và trình đáp, qua nhiều phương pháp khác nhau. [3] Evaṃ: Đúng như vậy. Không thêm, không bớt, không tăng, không giảm, không thể nào khác.Nên, gọi là Evaṃ, hay như thị. [4] Đình tiền tạc dạ nhất chi mai. Mãn Giác Thiền Sư, đời Lý. [5] Phương Đoài còn gọi là phương Tây; còn gọi là Dậu phương (Dịch học gọi phương Đông là Mão và phương Tây là Dậu, nên phương Đông gọi là Mão phương và phương Tây, gọi là Dậu phương).
