Người xưa nói: “Nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”. Giá trị nụ cười mang lại rất lớn cho con người, không chỉ có tác dụng cho thân mà còn cho tâm nữa.

 Tập mỉm cười là sự thực tập chánh niệm. Thiền sư Thích Nhất Hạnh có thi kệ:

Thức dậy miệng mỉm cười

Hăm bốn giờ tinh khôi

Xin nguyện sống trọn vẹn

Mắt thương nhìn cuộc đời

Mỗi sáng, chỉ cần vừa mở mắt ra, em niệm bài kệ này và thực tập theo, nụ cười nở trên môi, em chào ngày mới và thấy, mỗi phút giây qua trong ngày đều là giờ phút tuyệt vời. Em có mặt ngay hiện tại. Em thở thật nhẹ. Và em mỉm cười.

Nắng bên ngoài cửa sổ đang len nhẹ vào phòng. Em mở cửa ra. Ban công đầy nắng. Chiếc lá chào em bằng ngôn ngữ riêng. Em có thể chào chiếc lá bằng một nụ cười và quán niệm: chiếc lá này là chiếc lá sáng qua em nhìn thấy nhưng thực ra cũng không phải là chiếc lá mà hôm qua em nhìn thấy. Chiếc lá đã có sự thay đổi, được tiếp thêm mưa nắng, sương đêm, được thêm hăm bốn giờ sinh diệt và hiến tặng oxi cho cuộc đời. Chiếc lá thay đổi âm thầm, em không nhìn thấy nhưng thực sự chiếc lá sáng nay đã có thêm hoặc bớt đi những chất liệu của chiếc lá ngày hôm qua. Em cũng vậy.

Em thử quan sát bên trong mình. Em có thêm hay bớt đi nỗi buồn hoặc niềm vui nào không? Em có còn muộn phiền, sân si như em của ngày hôm qua? Em có đang có lo lắng, sợ hãi nào không? Nếu có, em hãy mời tất cả những “người bạn” ấy lên ngồi chơi cùng em cùng nắng. Mời các bạn ấy cùng thở và lắng dịu cùng em. Những người bạn ấy đã theo em từ rất lâu trong hành trình sinh diệt.

Ai đó nói, mỗi người sinh ra trong đời là để học bài học của đời mình. Bài học ấy không ngoài chuyện quán chiếu nhân-duyên-quả. Cái gì đang đến với mình. Mình đang trải qua điều gì. Và mình đang gặp những ai. Họ xấu hay tốt với mình, thương hay ghét ta, tất cả đều có nguyên nhân… từ ta. Nếu thấy nhân-duyên là quy luật đang vận hành trong cuộc đời này, chi phối tất cả mọi người, mọi loài, mọi hành tinh trong Ta-bà thế giới này, ta sẽ thôi trách móc, phiền muộn, chạy theo ngoại cảnh mà về làm mới bên trong mình.

Khi lòng ta đủ an, đủ yên, tâm ta đủ thương yêu, nhiều bao dung, trí ta được khai phóng, có thể nhìn sâu, nhìn xa… thì ta sẽ không còn bị kẹt lại bởi những thương/ghét, được/mất, vui/buồn xung quanh. Ta sẽ có thể mỉm cười “chào em” khi mọi thứ tới, vì ta biết đó là bài học mình phải trải qua (tất yếu). Đó là quả mà ta đã gieo. Và đây cũng có thể là duyên để ta trau mình, nâng mình lên. Khi ta thực sự bản lĩnh thì sóng gió, bão giông sẽ làm ta mạnh hơn. Và ngược lại.

Ta nhìn sâu như vậy, ta sẽ có thể mỉm cười một cách thật nhẹ, chỉ giữ mỗi nguyện và cũng là lẽ sống – “mắt thương nhìn cuộc đời”.

Có mắt thương ta sẽ thương được khổ đau nơi đời và thương cả cái xấu ác nơi đời. Bởi ta nhìn vào tất cả biểu hiện và đều thấy nhân-duyên-quả trùng trùng, đan xen, vô thủy vô chung. À, té ra vì vô minh mà ta đã từng trách đời trách người. Khi có chánh niệm, tỉnh thức, ta vén bức màn sân si, tham giận, não phiền và mọi thứ nhẹ tênh.

Sáng nay em đã mỉm cười chưa?

Đó là câu hỏi mà ai cũng có thể dành để tự hỏi chính mình, hỏi cái tôi vô minh, phiền não của mình. Câu hỏi như một tiếng chuông chánh niệm để ta dừng lại, thở và mỉm cười. Rồi bước tiếp, những bước chân nhẹ nhàng, không vội vã, không lao chen. Giây phút ấy ta đi vào Tịnh độ. Cõi an lạc thực ra hiện tiền, ngay đây và bây giờ, ta bước vào khi có sự an yên, tỉnh thức…

Lưu Đình Long

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài viết cùng chuyên mục:

Tình thương càng lớn số phận càng thăng hoa, vận mệnh càng thay đổi
Đời sống

Động lực để giúp cho ta thay đổi, cái đó trong nhà Phật gọi là Bồ đề tâm. Ta phải có khả năng phát ra tâm yêu thương, tấm lòng yêu thương. Ta phải lập nguyện để tâm yêu thương trong ta được phát khởi. Cảm xúc chi phối ta rất nhiều. Ví dụ như...

Sự bình an vững chắc trong tâm
Đời sống

Một lần tôi ở một ngôi chùa rừng cách bìa làng chừng nửa dặm. Một tối nọ, dân làng mở hội, ăn uống nhậu nhẹt ầm ĩ trong khi tôi đang đi kinh hành trong rừng. Lúc đó chắc phải hơn 11g đêm rồi, và tôi cảm thấy hơi là lạ trong mình. Tôi cảm...

Tạo phước từ những điều đơn giản!
Đời sống

Thông thường, người ta thường nghĩ “làm phước” là phải làm điều gì đó to lớn, mang tính cho và nhận bằng những vật phẩm thấy được như “tặng quà, tặng tiền, cúng kiếng…” cho tặng càng nhiều, mâm càng cao, cỗ càng đầy thì phước sẽ theo đó mà tăng dần, thực ra, “làm...

Làm người, suy nghĩ nhiều để làm gì?
Đời sống

Cuộc sống, dù mệt mỏi cũng phải đối diện. Ngày tháng, dù vất vả cũng phải đi qua. Nên nhớ: Trên đời này ai cũng có những khó khăn riêng, nên cứ vững tâm mà cố gắng! Làm người, suy nghĩ nhiều để làm gì? Nghĩ nhiều thì đau đầu, nghĩ lâu thì mỏi mệt....

Danh lợi chỉ là tạm thời
Đời sống

Mục đích con người tham chiếm lấy không ngoài tiền bạc, danh vị, nhưng những thứ này dù tìm kiếm cũng không ra, có lúc không mời mà tự đến; cho nên quan trọng là phải có thái độ chính xác đối xử với nó. Chúng tôi lấy tiền dành dụm làm ví dụ, nếu...

Thật tâm mới đổi được chân tình
Tuổi trẻ

Một khi đã lựa chọn tin tưởng, hãy thật tâm đối đãi, hết lòng vun đắp. Vì tình cảm con người đến từ sự qua lại, bạn đối tốt với người, họ cũng sẽ làm như vậy với bạn. Người với người qua lại lâu ngày, niềm tin là điều kiện đầu tiên để kết...

Vận mệnh do ta tạo nên bằng những quyết định mỗi ngày
Đời sống

Vận mệnh không chỉ là vấn đề của số phận mà còn là vấn đề của sự chủ động. Chúng ta có khả năng tạo ra và kiểm soát vận mệnh của mình bằng cách tập trung vào hành động của mình ngày hôm nay. Mỗi ngày là một cơ hội mới để xây dựng...

Phật Giáo Và Phụ Nữ
Điểm nhìn, Đời sống

Chuyện nam nữ có lẽ là vấn đề (tạm gọi) – là muôn thuở. Nó bắt đầu từ thời kỳ hồng hoang mà đến nay vẫn mang tính thời sự nóng hổi! Để bàn vấn đề này liên quan đến tổ chức, quan điểm của Phật giáo, có lẽ phải bắt đầu từ những lý do căn bản như sau.  1. Tại sao lại có phân biệt nam nữ? Đứng ở góc độ nhân thế để mà bàn, F.Engels cũng...

Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy khi ta biết đặt mình vào vị trí của nhau
Đời sống

Ánh nắng ban mai nhàn nhạt khẽ đánh thức những giọt sương đang ngủ say trên phiến lá non mềm. Ngồi bên ly cà phê sáng, tôi lướt qua những trang báo mới, lòng buồn tênh theo những dòng tin về bạo lực, về những vụ trọng án mà đôi khi chỉ bắt đầu từ...

Hạnh phúc không phụ thuộc vào điều kiện bên ngoài
Đời sống

Hạnh phúc là một trạng thái tinh thần đẹp đẽ, một niềm vui sâu bên trong tâm hồn, không phụ thuộc vào điều kiện bên ngoài mà chỉ vào tình trạng nội tâm. Điều này có nghĩa là bạn có thể cảm nhận hạnh phúc dù cuộc sống xung quanh có thay đổi ra sao....

Thay đổi hoàn cảnh không bằng thay đổi bản thân
Tuổi trẻ

Thay vì lúc nào cũng tìm cách bới móc những khuyết điểm, lỗi lầm của người khác, chúng ta hãy biết ơn những người mà chúng ta gặp trong cuộc sống, bất kể họ như thế nào đi chăng nữa. Khi còn bé, chúng ta thường chỉ muốn mọi người phải làm mọi thứ như...

Người ơi, đừng tự làm khổ mình
Đời sống

Đức Phật đã từng dạy trong Kinh Pháp Cú: “Tâm dẫn đầu các pháp, tâm làm chủ, tâm tạo”. Vậy khổ đau ở đâu ra? Chính từ bản thân mình mà ra thôi. Nếu như tâm mình không vướng mắc, không chấp kẹt, không nắm giữ thì chẳng có khổ đau nào có thể xâm...

Tản mạn về lòng từ bi và tính cách đạo đức thương yêu giúp đỡ người khác
Đời sống

Ở trong cửa Phật, chúng ta thường sử dụng chữ Phật sự, từ bi, hỉ xả… một cách vô tội vạ. Chúng ta cưỡng đoạt và áp đặt chúng. Đánh đồng nội hàm từ bi với thương yêu giúp đỡ đối tượng. Những năm tháng ấy gia đình tôi rất nghèo khó, cha tôi mất...

Có đi chung với nhau lâu đâu!
Đời sống, Tuổi trẻ

Chuyến đi chung của chúng ta trong cõi đời này ngắn ngủi lắm và không đi trở ngược lại được. Không ai biết chuyến đi của mình dài bao lâu! Không ai biết mình có phải xuống ở trạm tới hay không! Một bà già đang ngồi trên xe buýt. Một thiếu nữ mang đủ...

Cuối cùng vẫn chỉ một mình và đi một mình mà thôi!
Đời sống

Chúng ta nên nhớ rằng chúng ta vốn dĩ cô đơn từ vô thủy luân hồi, mỗi người có một hạnh nghiệp riêng, dầu chúng ta có là cha, là mẹ, là chồng, là vợ, là con, là cái, là anh, là chị, là em, là cháu với nhau trong đời này thì chắc gì...

Hạnh phúc là khi biết buông đi những ước mong của cội nguồn tham ái
Đời sống

Có mấy ai trong số ấy đến khi nhắm mắt xuôi tay giả từ cõi tạm mà mỉm nụ cười mãn nguyện ” ta đã sống và chết đi trong hạnh phúc” ?! Đâu đó không ít người giữa cõi hồng trần từng âm thầm tủi hờn than trách :” Đời sao khổ quá !”....