Hay tin Ôn bệnh đã lâu, đêm qua bất chợt tôi lại thao thức đến gần 2h sáng. Những niệm cảm xúc trượt qua tâm tư cứ ghim chặt tại chỗ không muốn rời đi, nhói lòng. Chúng ta đều sở hữu thân phàm, không ai có thể tránh khỏi lực hút của vòng xoáy sinh, lão, bệnh, tử. Vòng xoáy ấy đã nuốt chửng cha tôi nhiều năm trước, di chứng còn sót lại đôi lúc vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Dù đã quen với cảnh “sinh ly tử biệt”, tôi vẫn không tránh được sự ngậm ngùi của cảm xúc phàm trần khi biết bệnh tình Ôn nay đã trở nặng.

Một thiên tài Phật học, một bậc đại trí với tài năng không thể diễn đạt toàn vẹn qua câu chữ trên giấy trắng mực đen. Thông qua sư phụ, tôi mới biết đến Ôn. Tác phẩm đầu tiên tôi đọc, không phải là những quyển sách đã được xuất bản và lưu hành, mà lại là bản thảo “Căn bản thuyết nhất thuyết Hữu bộ” do chính tay Ôn đánh máy trên văn bản Word, vẫn còn nguyên đó vài lỗi chính tả chưa qua chỉnh sửa. Phần lời tựa, Ôn viết lịch sử truyền thừa của phái Hữu Bộ quá hay, quá phong phú về kiến thức. Hơn nữa, Ôn trích đoạn khá nhiều những nghiên cứu trong “Văn hiến Phật giáo và Luật tạng bộ phái” của Frauwallner, mà khi ấy tôi đang phụ dịch bản tiếng Anh với sư phụ. Sự kết nối giữa hai tác phẩm khiến tôi càng thấy lời tựa Ôn viết rất cuốn hút. Đến nỗi, dù bận rộn vì đang học năm cuối Tiến sĩ, tôi vẫn dành thời gian mỗi đêm hơn một tiếng để đọc và nghiền ngẫm thấu đáo. Tôi dần đam mê kiến thức Phật học từ đó. Nhờ Ôn tôi mới biết, Phật học không chỉ đơn thuần là câu Kinh tiếng kệ, mà là một bộ môn nghiên cứu Hàn Lâm đã phát triển hàng chục thế kỷ rồi.

Trí tuệ vượt bậc của một con người sẽ khiến họ trở nên bất tử. Xác phàm có thể hư hoại, nhưng những tác phẩm vĩ đại Ôn để lại cho đời sẽ còn tiếp tục được lưu truyền hàng ngàn năm sau nữa. Cách đây vài năm, khi quyển “Yết ma yếu chỉ” sắp tái bản, vì đam mê mảng Luật học nên tôi có xin phép sư phụ cho tham gia sửa lỗi chính tả. Tôi đọc kỹ quyển sách từng chi tiết, với mong muốn có cơ hội về Việt Nam học hỏi thêm kiến thức Phật học với Ôn. Bây giờ, dù mong ước ấy không thực hiện được nữa, tôi vẫn nguyện một lòng tận tụy Hộ pháp và phụ giúp hoàn thành bản dịch Việt của Thanh Văn Tạng. Đó là tâm nguyện dang dở cuối cùng Ôn gửi gắm lại cho hậu thế.

Trải nghiệm thăng trầm hơn nửa đời người, tôi hiểu có những nỗi buồn, có những chênh vênh sẽ trở thành nội lực không tưởng, như sự phát nguyện của chư tổ, Bồ tát: “Hư không hữu tận, ngã nguyện vô cùng“. Dù Duy-ma-cật là huyền thoại, hay Thắng Man không chắc là tín sử, nhưng vẫn là những tấm gương sáng cho hàng cư sĩ tại gia dõng mãnh, tinh tấn tu học và hộ trì cho đạo.

Thiên Yết

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài viết cùng chuyên mục:

Tuệ Sỹ, buông tay nơi vách núi
Tuỳ bút

Không có ngôn từ nào đủ để miêu tả chính xác và đầy đủ về chân dung một người nhỏ thó về ngoại hình nhưng quá khổ về tầm vóc của Thầy Tuệ Sỹ. Thầy không chỉ là một nhà tu. Thầy là một nhân vật văn hóa vĩ đại với dấu ấn vĩ đại...

Tôn Sư Trọng Đạo, Nét Đẹp Tri Thức Và Nhân Văn
Tuỳ bút, Văn học

“Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, một chữ cũng là Thầy, nửa chữ cũng là Thầy là câu lưu truyền để nói lên công ơn của những người Thầy đã dành cho chúng ta, dù nhiều hay ít, cũng là những nền tảng để mỗi người có được sự hiểu biết và phát triển theo hướng tích cực. Tôn sư trọng đạo vốn là truyền thống cao đẹp, thiêng...

Bình yên giữa đời
Tuỳ bút, Văn học

Khi vệt nắng đầu ngày mới lên, chỉ vừa đủ ấm để làm tan những hạt sương mai, hiện ra vẻ đẹp dịu dàng của thiên nhiên nơi làng quê yêu dấu, khiến kẻ xa xứ lâu năm càng yêu quê hương mình thêm thắm thiết. Với tôi, mỗi ban mai là mỗi kỷ niệm...

Hãy Bỏ Bớt Những Gánh Nặng Cuộc Đời!
Tuỳ bút, Văn học

Mỗi người trong cuộc sống này luôn có một thử thách để chinh phục và vượt qua, đó là gì? Phải chăng là một vị trí cao trong xã hội? Một gia tài đồ sộ? Một danh tiếng lẫy lừng? Là vượt qua tất cả người khác để chiếm giữ vị trí độc tôn? Người đời thường quan tâm đến những thứ đang tồn tại bên ngoài, mong muốn chinh phục và nắm giữ những thứ phù phiếm hư danh,...

Nhật ký một Phật tử
Tuỳ bút, Văn học

Ngày đầu tuần, tháng này, năm nay Buổi sáng vào hãng, sau khi chào hỏi và cụng ngực với những người làm chung. Mình bị tay đốc công gọi vào văn phòng giũa: “Tại sao mầy không coi ngó tụi nó, tuần rồi mấy lô hàng bị sai, ông chủ đang giận dữ”. Mình tức...

Kinh Địa Tạng, bà mẹ của mặt đất điêu linh
Tuỳ bút

Lúc nào có dịp đọc lại mấy câu ca dao này: Lạy trời mưa xuống Lấy nước tôi uống Lấy ruộng tôi cày Lấy đầy bát cơm Lấy rơm đun bếp Thì tự nhiên trong ký ức bề bộn của tôi cũng đều hiện lên những mảnh đời lam lũ của một vùng quê nghèo xơ...

Lễ Vu Lan, Mùa Của Tình Thương!
Tuỳ bút, Văn học

Việt Nam ta là một Đất nước có truyền thống tôn sư trọng đạo, nhân lễ nghĩa và thờ kính Cha Mẹ từ ngàn xưa. Lễ Vu Lan được xem là ngày Lễ thiêng liêng của những người con đối với bậc sinh thành, đây là một trong những ngày lễ chính của Phật giáo, xuất phát từ sự tích Bồ tát Mục Kiền Liên đại hiếu đã cứu Mẹ mình ra khỏi kiếp ngạ quỷ.  ...

Mẹ & tháng Bảy
Tuỳ bút, Văn học

Mẹ tôi chắc là điển hình mẫu mực nhất của những bà mẹ nhà quê. Một đời làm lụng, chắt chiu. Mẹ làm nông nhưng không có ngày nghỉ. Hết ra đồng lại qua sông, vào rừng, nếu phải ở nhà, đằng nào mẹ cũng kiếm chuyện để làm. Mẹ nói ở không, tay chân...

Nỗi đau mất mẹ chẳng phải của riêng ai…
Tuỳ bút, Văn học

Làng tôi nằm dọc theo bờ sông hiền hòa bốn mùa xanh ngắt, nơi đây là thiên đường của lũ trẻ nhà quê – là nơi chúng tôi tung tăng bơi lội để trốn cái nắng nóng của mùa hè oi ả. Cũng trên dòng sông đó, cả lũ thả trôi bè chuối, mặc cho...

Những hồn trinh nữ tuổi đôi mươi
Tuỳ bút, Văn học

Hơn 50 năm trôi qua, chiến tranh đã lùi vào quá khứ, mảnh đất Đồng Lộc năm xưa mang trên mình chi chít những hố bom giờ đã hồi sinh và khoác lên mình màu áo mới. Thế nhưng những câu chuyện về 10 cô gái thanh niên xung phong năm ấy dường như vẫn...

Mẹ! âm thanh từ ký ức
Tuỳ bút, Văn học

Nhân ngày lễ Vu Lan hãy về cùng ba mẹ ăn bữa cơm nhé và đơn giản thôi hãy chụp cùng ba mẹ tấm hình. Hãy cho đấng sinh thành thấy bạn đã trưởng thành và có thể yên tâm về bạn sau bao năm phải lo âu muộn phiền. Vào giờ tan học, như...

Một thời làm điệu
Điểm nhìn, Tuỳ bút, Văn học

Quãng đời ấy, là quãng đời của tôi có thật, nhưng xin quý vị đọc mà đừng tin, vì sự kiện ấy là của một thời gian đã đi qua, nó đã trở thành nắng mưa, sương gió, và mây trời đang rong chơi giữa cõi vô cùng, mà thực tại hiện tiền là quý vị đang đọc tôi viết “Phật Tâm và Tâm Phật” trên giấy mà không phải là trên cát…!

Chiếc áo nhật bình
Tuỳ bút

“Ngày mai tôi được làm lễ xuất gia”, đó là niềm vui sướng khi tôi lên bàn Phật tụng kinh tối. Hôm ấy là một đêm trăng sáng, ba mẹ và người thân của tôi cũng có mặt đầy đủ để dự lễ xuất gia của tôi vào buổi sáng ngày mai. Tụng kinh xong, tiếng chuông mõ còn ngân giữa đêm thanh vắng lặng của núi rừng Đại Ninh, tôi lìa bàn Phật, xuống phương trượng, nhìn thấy Thầy tôi ngồi xếp bằng đoan nghiêm trên tấm phản gỗ, tay đang đâm kim chỉ khâu lại hạt nút của một chiếc áo lam cũ kĩ.